![]() |
|
#1
|
||||
|
||||
|
ĐỒ H6
khi những vệt hồng chậm dần lan toả và mất hút khi đến bậc thềm đêm.Khi những tia sáng cuối ngày heo hắt cố chen chút đẩy cái bóng tối sắp ngự trị.Hay nói một cách dân dã khi đêm về…bóng tối lại bao trùm khắp làng quê-cái quê ngèo mà bao đời con người ta vẫn luôn đấu tranh…. Tôi thẩn thờ nhìn từng đợt gió nhẹ mất hút trong màng đêm,cái vị thanh đậm của một vùng quê vốn yên ắng đến tẻ nhạt,…một vùng trời mà trước đây tôi ao ước, khi quảng đời sinh viên bương chải, xô bồ, nơi đất sài thành.những buổi tối nhộn nhịp với xe cộ, hàng quán ,con người.những trận cướp giật la hồ, cắt quảng khoảng trời bình yên trong tôi….khi ấy tôi ao ước bao nhiêu được tận hường cái thanh vị ấy-cái thanh vị của làng quê nơi tôi sinh ra,cái vùng trời vốn bình yên đến nổi một cơn gió động cũng khiến nó lao xao… Và đến bây giờ tôi mới hối tiếc,quãng đời sinh viên vụt nhanh hơn mức tôi tường, ấy là khi gặp anh… một con gái quê vốn may mắn được trời phú cho một chút nhan sắc,tôi bước vào một thế giới hoàn toàn khác với bao thứ hổn tạp.một đứa con gái vốn nhút nhát, trầm lặng,tôi biết từ đây tôi bắt đầu đấu tranh và chính chắn hơn để tồn tại trong cái cuộc sống ranh ma đầy cạm bẫy này(phải chăn tôi quá quê mùa)….. một ngày rong rủi tìm chổ trọ…. một thân một mình bương trải với cuộc sống ,không lấy một người thân tự dưng tôi cảm thấy mình thậy nhỏ bé luôn sống dựa dẫm vào người khác…tôi cảm thấy cuộc sống thật chẳng đơn giản như tôi tưởng, sáng đi học chiều làm một công chúa của ba mẹ như vốn dĩ trước đây tôi vẫn thường làm…cảm giác trống rổng cô đơn,bất lực,bổng từ phía sau tiếng nói thảm thiết của một bé trai,trong nó rách rưới đến tội nghiệp nhìn mà xem cái áo rách một mảng lớn chấp vá bằng thứ chỉ nổi,cái quần cọc đến tơi tả,tôi điếng người khi nhìn xuống chân em,cái chân rách một mảng dài lộ ra cả thịt trong kinh người, nước vàng nhỏ giọt tôi thoáng rùng mình, muốn co chân chạy thật nhanh bổng tiếng em nỉ non cầu khẩn đến nao lòng -chị ơi em đói lắm cho em chút tiền…tôi thấy khuôn mặt nhem nhốt tội nghiệp của em mà vặn lòng ,hai bên đường mọi người nhìn tôi với con mắt ái nhại rồi hướng ánh nhìn tới em đầy khinh bỉ hơn là thương hại.TẠi sao con ngưởi ta lại có thể vô tâm độc ác như thế chứ?nghĩ đoạn tôi rút trong tay một sắp tiến mẹ buộc cẩn thận lúc sáng rút ra một tờ cho em bổng chốc ‘rẹt’ sấp tiền bị ai giật mất ,quá bất ngờ tôi choáng xuýt chút là bật té,thật không thể ngờ em…à không cái thằng vừa nãy….tôi tức đến ngẹn uất không thể thốt lên lời thật không thể tin được mới tí tuồi đầu mà ranh ma lừa gạt như thế tôi thoáng chút chua chát.Chợt giật mình giờ mới nhận ra tôi phải nên chua chát cho cái thân phận của mình tiền bị cướp sạch, chổ trọ cũng chưa tìm đựơc giờ tôi phải làm sao? Nhiều ánh mắt nhìn tôi vẻ thương hại giờ mới nhận ra mình thật giống cái thằng lúc nãy,trong đám đông một vài người buông lời xì xào tôi nghe được chử mất chử còn”lại bị lừa…”,”không biết con cái nhà ai…”,”lưu manh”,”hôm bửa nó còn kêu người đánh ông già 60 tuổi…” thật không thể ngờ…tôi chỉ biết chua sót không phải cho cái thằng lưu manh mà là cho chính tôi,giờ tôi khác nào là nó trong suy nghỉ của tôi trước khi bị cướp sạch tiền,tôi loạng choạng đá chân loạn xạ, đám đông dần tản nhưng tiếng chua chát, chặt lưởi thì không ngớt vang lên,bổng từ phía sao tiếng xe vụt tới -bị cướp sạch tiền rồi à có cần tôi giúp không? thật bỉ ỏi nhìn mặt hắn mà xem một con h6 to đùng(h6 là háo sắc),nhìn trong đến nham nhở, -không cần-tôi buông thỏng giọng tỏ vẻ khó chịu cho rằng ta đây chẳng dễ dải như ngươi tưởng. -còn tự trọng,không còn một xu dính túi,trông tôi gian xảo vậy sao…”thế chứ còn gì nữa”tôi rủa thầm đoạn không thèm liếc đi vụt qua gả. Bây giờ tôi bắt đầu rong rủi khắp phố không phải tìm chổ trọ nữa mà tìm việc làm,bây giờ tôi mà gọi về xin tiền mẹ chắc mẹ sẽ rất lo rồi tíêp đến là tất bật vay mượn gom góp tiền cho tôi nghỉ đoạn tôi thương mẹ muôn thể… Lũ sinh viên nghèo bọn tôi kiếm một việc làm phù hợp vừa làm vừa học là rất khó thường họ tuyển nhân viên có trình độ hay ít nhất cũng gắn bó lâu dài hay làm cả ngày không theo ca…trời sắp chập tối tôi hốt hoảng mường tượng đến tối nay tôi sẻ cong mình trên cái ghế lạnh bên công viên với bao cảnh tượng khinh khủng tôi được biết qua những bộ phim. tôi rùng mình khi nghĩ đến nhửng tên tim chích ,nhửng cặp trai gài hay, nhửng tên luư manh rình mà dở trò đồi bại…hàng loạt những điều ấy hiện lên làm tôi sợ đến rung người.Thì ra đời thật không đơn giản như tôi tưởng………….. Cái đói dần đánh gục tôi,từ sáng đến giờ ngoài bửa cơm vội vàng mẹ chuẩn bị từ lúc sáng tôi chẳng có chút gì đính bụng ,lúc trưa cố tìm xong chổ trọ hẳn tính chuyện ăn uống nào ngờ…gặp…nhắc đến chỉ muốn oàng người tâm trạng đâu mà ăn với uống ,bây giờ có muốn cũng chẳng có tiền ăn... -cô kia vào phụ rửa chén đi có khi còn sống qua ngày hôm sau đấy….-tiếng nói lanh lảnh từ quán ăn nhanh bên đường vọng ra mà…. Hình như nghe wen wen,nghĩ đoạn tôi quay ngoắc lại thấy tên h6 ban sáng(tạm thời gọi là vậy đi) đang trong bếp chồm đầu ra ngoắc một cái đầy tự đắc.Trời ạ…nếu cục tự trọng của tôi be bé một tí thì có thể sống qua khỏi ngày mai…nhưng tôi …quyết định đi tiếp,giờ mới hối hận ấy là khi cái bụng của tôi réo lên dữ dội tự dưng tay tôi nong nóng một vật gì đó kéo tôi vật lại…thì ra là hắn đoạn tôi muốn toan một tát cho chừa đời cái thói “dê”nhưng lại sợ… -gì nữa đây buông tay tôi ra coi -tôi ấn tượng em rồi đó-lạy chúa tôi thề từ trước đến nay đây là cai tên điên khùng nhất trong số người tôi gặp. -ANH THANH ĐƯA CƠM CHO KHÁCH KÌA-tiếng chị đầu bếp từ trong vọng ra hắn đẩy đĩa cơm cho tôi giọng hồ hởi -làm tốt nhé cuối giờ tôi đãi-rồi chạy vụt vô trong,tôi đứng chết trân với đĩa cơm bốc khói trên tay ,tôi cũng muốn bốc khói theo nó… -cô kia đưa cơm cho tôi đứng trân đó làm gì-tiếng ông khách gắt gỏng,tôi chân đông đá chân tây loạng choạng bưng đĩa cơm đến ngoắc vào trong thấy hắn nhếch miệng cười vẻ đắt thắng,trời ạ làm sao trên đời này có một kẻ trơ tráo đến vậy không biết.. -cô kia khách gọi cơm kia kìa làm gì lóng ngóng vậy -này sao đứng đó vào phụ một tay đi tiếng mấy chị trong quán gọi í ới thấy tôi đứng trơ người,chị đầu bếp đeo cái tạp dề màu đỏ ngừng tay đang cắt dở gì ấy ngoắc tôi -ô hay cái cô này muốn đuổi việc hả-tôi ngơ ngác chỉ vào mình ra dấu hỏi”chị dang gọi em hả” -lẹ lẹ lên coi-tiếng chị lại gắt tôi chạy u vào trong nào là cơm bàn số 2,cháo bàn số 16…. -khách vào, tới hỏi khách dùng gì cà -cô kia lẹ lẹ coi Bao nhiêu âm thanh hổn loạn tôi không có thời gian để nghĩ nhiều lao vào làm mà chẳng biết tại sao nữa chỉ nhớ tới câu”xong việc tôi đãi”là quên cả cái bụng đang nhảy múa điệu compa loạn xạ(điệu này tôi tự chế).hết tóp này lại tóp khác vô đông nghẹt tôi lại tất bật với cơm,cháo,phở,khách.chén. đĩa…cùng với cái tai bị tra tấn nặng nề bởi lời cằng nhằng gắt gỏng của chủ lẩn khách(tôi chẳng biết ai là chủ nữa thôi thì cứ coi mấy chị mặc tạp dề kia là chủ đi).9 giờ tối khách thưa dần chỉ còn một vào ông nhậu ngồi tỉ tê mãi chưa chịu về… -đi -giọng nói như ra lệnh không lẫn vào đâu được của hắn làm tôi giật mình.Tôi đứng trơ người nhìn theo hắn ra khỏi quán không thấy tôi đi sau hắn ngoắc đầu lại -lẹ lên ,lề mề. Tôi miển cưởng theo hắn,nói đúng hơn là cái bụng kêu tôi mau đi đi không thì chết với tôi.Hắn vào lấy xe tôi đứng đợi ở cổng.Hắn chở tôi chạy vòng vòng tự dưng tôi có linh cảm không hay có an toàn khi ngồi sao một tên h6 như thế này…? -anh đưa tôi đi đâu-vừa nói xong hắn thắng cái kettttttttt.tôi mất thăng bằng chồm về phía trước đập mạnh vào người hắn -tới rồi,xuống xe hắn đừng xe bên cái quán nước nhỏ bên đường -vô đi-vẫn cái giọng chỉ huy hắn giục -uống gì cứ gọi tôi trả tiền-hả trời ơi cái mà hắn gọi là đãi cho cả buổi làm việc cực khổ là một li nước, trời ạ trên đời này lấy đâu ra một kẻ keo kiệt mọi rợ đến thế không biết -cho tôi li café không đá-hắn gọi Tôi vẫn ngồi trân không gọi nước,lòng ấm ức nghẹn ngào giờ mới biết mình bị người ta lợi dụng lốt lột sức lao động mà chẳng biết. -xin hỏi chị uống gì -à ờ chị cho em trà đá bất giác hắn cười phá lên -cô tiết kiệm tiền jùm tôi à-tôi thấy cái cười giểu cợt của gả dường như có cái gì ấy gắn gượng không tự nhiên. -tôi chỉ đáng trả công như thế thôi hả -vậy cô muốn thêm gì à -phiền anh chở tôi về chổ lúc nãy -trà đá của cô có cần bỏ bị đem về không-đồ bỉ ỏi ,vô liêm sĩ dám nhục mạ mình- -không cần đâu nếu anh tiếc có thể dùng-tôi cố gắn gượng nói rỏ từng tiếng nhưng trong lòng uất nghẹn không thể tả -lên xe hắn chạy vụt trong gió cái se lạnh của giao mùa hè thu những cơn mưa hạ vẫn còn vương vấn nơi đây một chút hơi sương đêm,lòng tôi lạnh buốt bị lừa gạc, nhục mạ, khinh thường như thế đả quá đủ cho một giấc mơ của một con nhóc sinh viên nghèo muốn tự lập bương chải với đời .Tôi còn có thể gắn gượng chịu đựng bao lâu với khởi đầu tồi tệ như thế này? hắn chở tôi vòng vòng tôi cũng không biết con đường mà tôi đi lúc chiều là đâu nửa dù hắn đặt tôi nới đâu cũng có khác gì…thế là xong, thế là hết tôi còn trong mong gì đến ngày mai, tiền cũng chẳng còn để gọi về cho mẹ , đau khổ bất lực bỏng thấy má ươn ướt ,hai giọt nước nóng bỏng vừa rơi xuống cái thứ nước rất xa lạ, tôi ít cho nó tự trào như thế ít nhất là trước đây, nhưng giờ tôi khóc ngon ơ như thế… gió rít mổi lúc một giữ dội,tôi cứ khóc đưa tay lên bậm chặt miêng để tiếng nấc không vang lên bỗng hắn quay lại thấy tôi khóc hắn tỏ ra rối,giảm tốc độ và chạy chậm lại,dù gì cũng bị hắn ta phát hiện,tôi cứ thế nấc lên nghèn nghẹn những giọt nước mắt đua nhau trườn xuống hai gò má gió mạnh làm những giọt nóng mặn bay quật vào người gả tôi thấy áo gả ướt một mảng……… hắn dừng xe ở một khúc quẹo tôi lầm lủi xuống xe chẳng thèm quay đầu cảm ơn, hắn phải cảm ơn tôi mới đúng dù sao như thế vẫn chẳng đủ cho một bửa làm việc không công,tôi bắt đầu đi dù biết sẽ chẳng có điểm dừng nào cho tôi đêm nay ,chân cứ bước mà lòng vô định ,nhớ nhà muôn thể ,nhớ ba mẹ giờ đây đang tranh luận rôm rả với bộ phim người mẹ vô tội ,nhớ thằng em trai chắc tỉ tê với hàng loạt đồ chơi tự nó tạo ra…ôi ba mẹ, gia đình con nhớ mọi người… bổng từ phía sao,bàn tay ai thô bạo lôi tôi xềnh xệch,tôi chẳng bất ngờ mấy ngoài hắn ra có ai như thế ko,nhưng tôi bổng chốc rùng mình một đứa con gái giửa đêm thế này, tên này như đả nói lúc trước là một tên h6 tôi phải làm gì đây có ai cưú tôi không ?tôi cố vùng vẩy nhưng không thể thoát khỏi bàn tay ấy,hắn lôi tôi vào một ngôi nhà cao tầng tôi chỉ mang máng thế ko để í lắm vì lúc này đây tôi chỉ mong sao thoát khỏi bàn tay ấy-bàn tay của ác quỉ nếu không, đời tôi sẽ tiêu.36 cách cắn là giải pháp hữu hiệu nhất”1,2,3 cắn”thế là tôi nhằm cánh tay hắn mà cắn,hắn vẫn không buông củng chẳng la hét cứ thế lôi tôi tên lầu 2 thế là xong tôi nhìn cánh cửa đóng sập lại mà lòng đau buốt một đời con gái thế là hết,máu từ cánh tay hắn bật ra hắn vẫn không buông, tôi thấy mùi tanh tanh trên khoé miệng mà lòng mặn chát,hắn buông tay hắn ra và tôi bắt đầu khóc… đời thật kinh tởm thật đáng sợ bây gìơ tôi mới biết cái thế giới mà tôi sống trước đây cũng chỉ bằng cái vung,và khi tôi hồn nhiên thoát khỏi cái vung ấy đến với đời mới biết tôi thật nhỏ bé với cuộc sống ghê tởm này hắn đẩy tôi vào phòng và đóng sập cửa lại ,xong hắn la thét lên -chị Tư lấy bông ,thuốc cho tôi -dạ-tôi cứ khóc không màng để í đến những gì saỷ ra sau cánh cửa phòng này, tôi đập cửa kêu thét lên-thả tôi ra tên bỉ ổi, đồ vô liên sỉ, đồ #$%$#%*@$%$$$@(*##%,cuối cùng hắn củng mở cửa,tôi phóng ra khỏi cửa nhưng hắn chặn lại ánh mắt lườm lườm nhìn tôi -cô là yêu tinh sao mà hút máu người vậy hả? -tôi cầu xin anh thả tôi ra,anh đừng làm hại tôi-nói đoạn hắn choàng người tới áp sát mặt tôi nhìn chằm chằm vào mắt tôi rồi bổng chốc cười phá lên -em thật thú vị-từng dòng diện nhỏ chạy khắp người tôi chỉ muốn tát hắn một tát -yên tâm đi tôi không làm hại em đâu,tôi cho em thuê phòng này coi như là tiền công… Nói xong hắn toan đứng dậy không quên phóng vào tôi một nụ cười không biết là í gì rồi đi vụt ra cửa.Tôi ngạc nhiên đến nổi miệng há hốc tự khi nào chẳng hay,có nên tin hắn không,? -cô đồ ăn vào đây -dạ, à, ờ, gì ạ… chị ấy mở cửa(chắc là người gíup việc trong nhà này) một măm cơm nào gà rán,tôm sốt tiêu,canh củ hầm thịt …cái bụng tôi réo lên dử dội chờ đến khi chị ấy ra khỏi cửa và tiếng cửa đóng sập lại tôi ăn ngấu nghiến như bị bỏ đói 8 ngày 8 đêm, một loáng đã hết sạch. -nhóc mở cửa ra coi -tại sao? -nhóc ngon wá ha nhà này là của ông anh hiểu chưa hả -ai đảm bảo sự an toàn cho tôi…… -bi giờ có mở không thì nói trời ạ!làm sao trên đời này có một tên vô lâi đến thế không biết.Bỗng”tách tách tách” cánh cửa mở tung hắn thò đầu vô bắt chéo chân đứng tựa cửa nhìn chằm chằm vào tôi.trời ạ!nếu lúc ấy ai đứng gần tôi sẽ đếm đủ ko bỏ sót một nhịp tim nào của tôi trong đầu tôi cứ lởn vởn”làm sao bây giờ làm sao bây giờ”………bỗng……………………… ………………………………………… …………………………………. (pà kon thân mến giáng sinh đã wa báo hiệu một năm mới sắp đến nhox chúc mọi người năm mới vui vẽ và…giao thừa nếu ai có “ấy” thì đừng bỏ lở một buổi tối lãng mạn nha vì giao thừa trúng vào 14-2 lun đấy còn ai vẫn chưa có thì mau mau kiếm “ấy” vì năm nay báo hiệu một năm mới với tràn đầy tình yêu và mỗi ngày trôi wa đều là “ngày lể tình yêu”…….khakhakha nếu được mọi người ủng hộ nhóc sẽ viết tiếp kìII câu chuyện sẽ hấp dẫn và li kì sẽ đưa mọi người đến với câu chuyện tình đầy thử thách và…………………..) *!*
|
![]() |
| Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|